Tưởng bạn trai mới quen bỏ quên bật lửa trong nhà tắm, cô gái ung dung đi tắm mà không biết rằng chính nó sẽ cướp đi đời con gái của mình

Chắc Tú bỏ quên bật lửa trong này trong lúc đi tắm. Chỉ là chiếc bật lửa thôi mà, cô ung dung đi tắm để rồi 15 phút sau, trong lúc đang tắm dở thì…

Nói cô ngây thơ cũng không phải, nói cô lọc lõi, tinh ranh cũng không phải, chỉ là cô biết cách sống để mọi người không quá cảnh giác cô và cũng không nghĩ là cô ngây thơ mà thôi. Với cô, cuộc sống hiện tại rất ổn dù cho cô chưa có lấy một mảnh tình vắt vai nào hết. Nhưng cô cũng chẳng lấy điều đó làm buồn bởi cô còn rất nhiều niềm vui khác trong cuộc sống nữa. 24 tuổi, cô vẫn đang đợi chờ duyên phận của mình.

Thật ra cũng có nhiều chàng trai theo đuổi cô lắm. Nhưng chẳng có anh chàng nào có thể lọt được vào mắt cô, lý do cũng vô cùng đơn giản. Mới quen cô được một thời gian, họ đã muốn đi xa hơn những gì cô muốn. Những cái ôm, những nụ hôn dường như không thể làm họ thấy thỏa mãn. Và họ muốn nhiều hơn ở cô. Nhưng cô thì không? Với cô, tất cả những gì mà cô có, mà cô trân trọng, giữ gìn, cô sẽ phải trao nó cho người đàn ông xứng đáng nhất với cô. Một người đàn ông vì yêu cô mà làm tất cả, không có sự vụ lợi. Cô chờ đợi, cố gắng chờ đợi rồi người ấy cũng xuất hiện.

Tú, đột ngột đến bên đời cô như mặt trời bất ngờ ló dạng sau cơn mưa vậy. Tú rất khác những chàng trai trước. Tú mang lại cho cô cảm giác an toàn, bình yên thật sự khiến cô cảm thấy hạnh phúc lắm. Không những thế, Tú còn đáng yêu đến mức:

– Em này… – Tú gãi đầu ấp úng

– Có chuyện gì không anh? – Cô nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tú

– Cho anh… Cầm tay em nhé! – Tú mạnh dạn thốt ra

Với cô, cuộc sống hiện tại rất ổn dù cho cô chưa có lấy một mảnh tình vắt vai nào hết. (Ảnh minh họa)

Cô đến phì miếng nước trong miệng ra mất khi nghe lời đó của Tú. Thực lòng, cô còn tưởng Tú định cầu hôn hay nói với cô chuyện gì quan trọng lắm cơ. Cô đâu có ngờ được, Tú lại xin phép để được cầm tay cô cơ chứ. Sự thông minh, bản lĩnh của Tú, sự đáng yêu, ngại ngùng trong tùy từng hoàn cảnh của Tú khiến cô thực sự mê đắm. Càng lúc, cô càng thấy yêu Tú nhiều hơn. Cô quyết định rồi, cả đời này, cô sẽ chỉ yêu mình Tú và lấy Tú làm chồng.

Cô và Tú cũng chỉ mới quen nhau mà thôi nhưng chẳng hiểu sao cô luôn có ý nghĩ muốn lấy Tú làm chồng. Bạn bè cô cũng nói Tú rất tốt, nhưng chỉ sợ thời gian chưa đủ dài. Còn cô, cô chẳng trả lời, cô chỉ nghĩ rằng thời gian dài hay ngắn không quan trọng, quan trọng là ở cảm giác bản thân. Tú mang lại cho cô sự tin tưởng và cô chỉ cần có như vậy mà thôi. Cảm xúc, có phải lúc nào cũng lý giải được đâu chứ. Bản thân cô cũng muốn lấy Tú làm chồng lắm nhưng Tú mãi chịu không chủ động nói muốn lấy cô. Cô nghĩ có lẽ tình cảm của cả hai chưa đủ thời gian để chín muồi.

Tú hay hút thuốc nhưng vì cô ghét mùi thuốc lá nên dạo này Tú cũng hút ít hẳn đi. Hôm đó, Tú sang nhà cô chơi. Trong lúc đợi cô nấu ăn, Tú có đi vào nhà tắm của cô nói là tắm qua vì sợ có mùi mồ hôi do thời tiết hơi nóng. Cơm nước xong xuôi, cô nói Tú đợi cô một chút, cô đi tắm rồi cả hai ra ngoài đi chơi một chút. Bước vào nhà tắm, cô đóng chặt cửa lại. Nước vừa xả lên người thì cô nhìn thấy chiếc bật lửa của Tú để ở trên bồn rửa mặt. Cô biết nó là của Tú vì ngoài Tú ra, đâu có ai vào nhà tắm của cô ngày hôm nay đâu. Chắc Tú bỏ quên bật lửa trong này trong lúc đi tắm. Chỉ là chiếc bật lửa thôi mà, cô ung dung đi tắm để rồi 15 phút sau, trong lúc đang tắm dở thì…

Chỉ là chiếc bật lửa thôi mà, cô ung dung đi tắm để rồi 15 phút sau… (Ảnh minh họa)

– Em ơi, đưa cho anh chiếc bật lửa trong đó với! Anh để quên nó mất rồi!

– Anh có việc gì sao? Chút nữa được không?

Tiếng nước vẫn không ngừng chảy.

– Nhưng anh cần nó có việc mà. Mà em ngại cái gì cơ chứ? Lẽ nào lâu như vậy rồi mà em vẫn còn không tin tưởng anh hay sao chứ? Anh thề, anh sẽ không làm gì em hết. Em chỉ cần hé cửa, đưa nó ra cho anh là xong?

Tú dỗ ngọt cô nhưng cô nghe có lý lắm. Hé cửa một chút cũng có sao đâu? Cô đâu ngờ…

Quấn tạm khăn tắm vào người, cô mở cửa he hé cho Tú lấy chiếc bật lửa của mình thì…

Chẳng biết luống cuống thế nào, tự nhiên cái khăn tắm rơi xuống, cô hốt hoảng kéo khăn lại nhưng quên mất cô đang cầm bật lửa đưa cho Tú nên kéo luôn cả Tú vào trong. Tú ngã nhào lên người cô…

Bốp…

Một cái tát to đùng của cô hạ xuống mặt Tú. Tú ấp úng giải thích:

– Anh không có ý gì đâu? Anh thấy dây điên nhà em bị hở nên muốn lấy bật lửa giúp em sửa thôi. Ai ngờ… Anh…

– Em không biết đâu, anh nhìn thấy em rồi! Giờ anh tính sao đây?

– Thì anh… Anh lấy em nhé!

Cô sững sờ. Tú nói Tú sẽ lấy cô ư?

– Vậy là đời con gái của em từ nay chấm dứt. Em sẽ chuyển sang làm vợ ư? – Cô ấp úng

Đây chẳng phải là điều cô mong ước bấy lâu nay hay sao? Sao giờ có được nó, cô lại ngượng ngùng như thế chứ. Chắc bởi lời cầu hôn của Tú dành cho cô được nảy sinh trong cái tình huống dở khóc dở cười này nên mới vậy đấy!

Đám cưới của cô và Tú được định ngày. Ai cũng nói cô may mắn, cưới được người như Tú. Còn cô, cuộc sống này luôn xảy ra những điều bất ngờ làm thay đổi cuộc sống của mình. Nếu chuẩn bị sẵn sàng tâm lý thì điều bất ngờ đó sẽ trở thành hạnh phúc, giống như cô bây giờ đây này. Và con gái, không cần vội vàng khi yêu, cứ từ từ chờ đợi người tốt nhất với mình. Thanh xuân kia hãy cứ vui vẻ đi, qua đi rồi, yêu ai đó cũng chưa muộn.

Theo Thethaovaxahoi

SHARE